Câu mãi, câu mãi vẫn chả được con cá nào, nhưng ông già cứ bình thản quăng cần, tung chùm lưỡi câu rồi kéo chúng về phía mình. Động tác bình thản, thuần thục, say sưa.
Người đàn ông ngồi im lìm trên bờ biển như là một dấu chấm bị văng ra khỏi cái góc không gian biển chiều xao động. Nếu đến gần anh ta, có thể nhìn thấy gương mặt buồn bã, cái nhìn sầu thảm của một pho tượng đá. Ông già câu cá không đứng yên một chỗ, ông chuyển động dọc theo mép nước, đến gần chỗ anh chàng mặt buồn lúc nào không biết.
Ông già thoáng ngoái lại, nhưng các giác quan vẫn chăm chú vào công việc, đôi tay vẫn thoăn thoắt.
“Tình yêu không xứng phải buồn thế?”- Ông già câu cá bỗng nói.
“Sao bác biết?”- Anh chàng buồn bỗng ngạc nhiên, chợt tỉnh khỏi cõi hoá đá.
Ông già không nói gì, cứ câu.
Anh chàng kia bèn nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên tôi không có cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy: Anh không yêu em, anh không có tình cảm với em nữa, đúng ý em nhé”
“Anh thật ngu ngốc”- Ông già thốt lên.
“Thì cô ấy luôn luôn bảo không yêu tôi. Tôi đã quá mệt mỏi. Tôi tưởng tôi đã từng trải, nhưng hoá ra tôi không hiểu đàn bà”
“Anh nói đúng, quả là anh không hiểu đàn bà. Anh cũng không hiểu chính anh muốn cái gì?”
“Tôi ư? Tôi biết chứ. Tôi và cô ấy đã từng yêu nhau nồng nàn, say đắm. Nhưng rồi cô ấy rất nhanh chóng bảo phải cancel”
“Là gì?”
“À, đó là ngôn ngữ máy tính, đó là từ bỏ lệnh yêu, không làm như thế nữa”
“Rồi anh cũng bảo không yêu nữa, như ý cô ấy chứ gì?”
“Vâng… Thực ra tôi mệt mỏi. Tôi đã yêu hết mình, nhưng cô ấy thì không. Bác có biết vì sao đàn bà ngày nay lại dễ dàng bỏ người tình như thế không?”
“Tôi thấy anh mới là người dễ bỏ”
“Tôi ư? Tôi dễ bỏ sao lại buồn thế này?”
Ông già vẫn mải miết quăng cần câu, cười lên rất sảng khoái:
“Ôi ôi… Các anh chỉ câu cá trên máy tính, có bao giờ biết câu cá trên biển là thế nào đâu”
Anh chàng buồn gục xuống rã rời, mắt cụp xuống rất tội nghiệp.
Ông già nói tiếp: “Cô người yêu của anh ấy mà, cô ấy cũng tưởng mình là con cá trong máy tính”
Ông già lại vung lên không trung một dấu phẩy lớn nữa.
Anh chàng buồn kể: “Tôi đã sai, phải không bác? Đáng lẽ sau tận hưởng say đắm, tôi phải là người bỏ cô ta chứ, nhưng tôi đã bày tỏ tình yêu thái quá, yêu đương nồng thắm quá. Tôi là trường hợp khác hẳn người đời, nên cô ấy không tin tình cảm của tôi là thật, phải không bác?”
“Nhưng khi anh nói anh không yêu cô ấy, cô ấy sẽ tin là thật”
Anh chàng thất tình thở dài: “Cuộc đời đáng chán ở chỗ đó”
Ông già quay lại nhìn anh ta trong một phần mười giây, nói: “Không, cuộc đời không đáng chán ở chỗ đó. Nếu cô ấy tin là thật, thì anh buồn làm gì?”
“Tôi buồn là tôi đã sai. Và hôm nay là ngày đầu tiên tôi không có cô ấy nữa, tôi buồn quá…”
“Hừ… hừ…” -Ông già hắng giọng- “Trước khi yêu cô ấy, anh có cô ấy không?”
“Tất nhiên không”
“Anh có vui sống không?”
“Có chứ”
“Thế tức là bây giờ anh vẫn có cô ấy, còn trước kia thì không?”
Ông già bước nhanh qua chỗ anh chàng thất tình ngồi, ông vung thật mạnh cái cần, phát ra tiếng quất vào gió “vút” một cái.
Anh kia bối rối: “Thế là thế nào? Sao không được cá mà bác cứ câu thế?”
“Sao anh biết tôi không câu được cá? Anh sai rồi”
“Tôi phải làm gì bây giờ?”- Anh chàng gọi to.
“Anh có làm gì đâu”- Ông già cũng nói to.
Anh chàng có vẻ không bằng lòng, nhưng như nhớ ra điều gì, đứng lên đi nhanh về phía khu nhà bên kia bãi biển.
Khi anh chàng mặt buồn khuất sau hàng phi lao xanh, thì ông già giật lên từ biển một con cá lớn.
Сюань Хун


















